Responsive Image

DetailController

Quan điểm sử dụng đồ ăn công nghiệp vào bữa sáng thay cho đồ ăn truyền thống có vẻ khá phổ biến. tuy nhiên, thực sự nó có tiện và lợi cho sức khỏe hay không?
"> Quan điểm sử dụng đồ ăn công nghiệp vào bữa sáng thay cho đồ ăn truyền thống có vẻ khá phổ biến. tuy nhiên, thực sự nó có tiện và lợi cho sức khỏe hay không?
">

Y học thường thức

Ăn sáng công nghiệp: Béo phì trong thiếu chất


Quan điểm sử dụng đồ ăn công nghiệp vào bữa sáng thay cho đồ ăn truyền thống có vẻ khá phổ biến. tuy nhiên, thực sự nó có tiện và lợi cho sức khỏe hay không?

Thích vì tiện

Buổi sáng đầu tuần bao giờ cũng là buổi sáng vội nhất và nhiều việc nhất. Lúc đang ăn bữa sáng, chúng tôi nghe thấy nhốn nháo ở nhà anh chị kế bên.

Một cuộc đối thoại nhanh diễn ra:

- Đến giờ mẹ làm rồi. Bé Tr., dậy nào.

- Con dậy rồi mà mẹ.

- Con đã chuẩn bị sách vở chưa?

- Con chuẩn bị xong rồi.

- Con nhét vào ba lô 2 cái bánh trứng chưa? Bữa sáng của con đấy.

- Mẹ ơi, lại ăn bánh trứng à.

- Ừ, mẹ đọc thấy nó đủ dinh dưỡng đấy. Con nhớ ăn nhé.

Điều khiến tôi ngạc nhiên đó là quan điểm sử dụng bánh trứng để làm bữa sáng cho con. Hôm sau chúng tôi để ý, nhà anh chị kế bên vẫn tiếp tục sử dụng bánh trứng cho con ăn sáng.

Tôi có đến cơ quan tìm hiểu, thì ra, nhiều người có thói quen sử dụng đồ ăn công nghiệp. Có người thì rất thích ăn mì tôm buổi sáng và ăn triền miên. Có người thích ăn bánh trứng, rồi bánh socola quệt bơ buổi chiều. Có anh chị, mỗi lần đi làm về đều thưởng cho con 1 cái bánh trứng hoặc 1 cái bánh socola. Mọi người đều nhất trí quan điểm rằng nó dễ ăn, đọc thấy đủ chất, lại có vẻ khỏe người ra sau khi ăn nên đều thích ăn và tích cực ăn.

an_sang_cong_nghiep_1.jpg

Mỡ chiếm khoảng 35% giá trị năng lượng của mì gói

Sự lập lờ

Việc đồ ăn công nghiệp ngon, dễ ăn và tiện lợi thì không thể phản biện được. Đúng là quá nhanh và quá tiện. Chỉ cần đi siêu thị 1 lần, xách chừng 4 - 5 hộp bánh trứng về thì bạn có thể ăn cả tuần không hết. Khi sử dụng chỉ cần bóc ra chưa đến 5 giây và ăn thì đúng là chẳng có gì tiện bằng. Để ăn hết 1 cái chắc chỉ cần chưa đầy 2 phút, đúng là nhanh.

Một số người khác thích ăn mì tôm, họ chỉ việc bóc gói mỳ, cho vào tô, chế thêm nước nóng, đợi chừng 5 - 10 phút. Thế là có tô mì ngon. Việc ăn cũng rất nhanh chóng, có lẽ chưa đến 5 phút là kết thúc.

Nhưng việc đồ ăn công nghiệp đủ chất và đủ năng lượng, đây là điều không có thực. Và điều này được các tập đoàn sản xuất che đậy khá kỹ và không nói rõ.

Chúng ta thử khảo sát qua hàng mì ăn liền. Hàng mì ăn liền có vô số loại. Loại vẫn được cho là cao cấp và dễ sử dụng đó là mì ăn liền dạng tô, dạng cốc. Trên bao gói có ghi rõ, giá trị dinh dưỡng của một tô hoặc một cốc mì ăn liền. Giá trị định lượng vào khoảng 300kcal. Đây là mức ăn khá đủ cho bữa sáng. Vì một bữa sáng chỉ cần chừng 300 - 500kcal là đạt yêu cầu. Các tập đoàn không ngần ngại công bố điều này vì nó chỉ có lợi cho các tập đoàn rằng sản phẩm đủ chất dinh dưỡng và vì cơ quan quản lý buộc phải công bố trên nhãn hãng. Nhưng điều lập lờ đó là ở thành phần cấu tạo mà các tập đoàn “lỡ quên” không ghi. Và người tiêu dùng lại không để ý điều này.

Chúng tôi có lấy thử một bát mì ăn liền, giá trị dinh dưỡng ghi là 333kal. Nhưng thật không may, trong 333kcal ấy, có phân nửa là mỡ. Mỡ chiếm khoảng 13g, tương đương với 117kcal. Con số này đã chiếm khoảng 35% giá trị năng lượng. Số lượng mỡ này quá nhiều và sẽ tích tụ lại trong cơ thể. Giá trị năng lượng thực chất thu được từ các dưỡng chất khác đã bị cắt giảm đi. Trong thành phần cấu tạo, thành phần mỡ đã bị che lấp đi bởi vô số thành phần khác và sự liệt kê chi chít các thành phần dường như làm nhiễu loạn người đọc. Người mua chỉ thấy chữ bột mì, tinh bột, đường và thế là rất yên tâm sử dụng vì đó là thứ họ cần ăn. Thực tế, nó, mỡ công nghiệp, được giấu trong hàng chữ: shortening (chất béo dạng rắn)

Cầm một nhãn hàng bánh socola khá nổi tiếng trong tay, chúng tôi cũng thu được thông tin tương tự. Trong một chiếc bánh chừng 33g nó chứa giá trị dinh dưỡng khoảng 140kcal. Trong 140kcal này, 50kcal đến từ chất béo, 44kcal đến từ đường. Như vậy năng lượng đến từ 2 thành phần này đã là 70%. Việc ăn bánh vào thực chẳng khác gì ăn “đường và chất béo”. Các dưỡng chất khác có mặt không đáng kể. Và nghe như ăn 2 cái bánh có vẻ đủ năng lượng, nhưng thực tế, chúng ta lại đang thiếu chất. Điều đáng nói, trong thành phần cấu tạo, nhà sản xuất cũng không ghi rõ là chất béo mà tập trung ghi vào đó là thành phần bột mì, đường, sữa, trứng... còn thành phần chất béo thì ghi thành shortening hoặc chất béo hỗn hợp. Điều đó có thể tạo cảm giác yên tâm cho người tiêu dùng nhưng thực tế, sản phẩm này đang làm mất cân bằng dinh dưỡng.

an_sang_cong_nghiep_2.jpg

FeaturedNewsController

Responsive Image
Responsive Image