Gọi tổng đàiĐặt lịch khám
Bệnh viện Bạch MaiNgày đăng: 23/07/2026Tác giả: Nguyên Hà

Giữ lại đôi chân cho cậu bé khiếm thị 41 tháng tuổi bị rắn hổ mang cắn

23/07/2026
12 lượt xem
Tin trong ngành

Sinh ra đã mất thị lực do đục thủy tinh thể bẩm sinh hai mắt, cậu bé 41 tháng tuổi người dân tộc Mường lại đối mặt với nguy cơ mất chân sau khi bị rắn hổ mang cắn. Trên cơ thể chỉ nặng 9 kg, nọc độc gây hoại tử lan rộng từ bàn chân lên cẳng chân và đùi, tạo nên một khuyết hổng phần mềm rất lớn.

Bằng sự phối hợp của nhiều chuyên khoa cùng kỹ thuật ghép da đặc biệt, các bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai đã bảo tồn được chi thể, giữ lại cơ hội bước đi cho em.

Nọc độc lan rộng, nguy cơ mất chân

Tai nạn xảy ra khi cậu bé đang chơi trên sàn nhà và bất ngờ bị cắn vào bàn chân trái. Bệnh nhi sau đó được chuyển đến Trung tâm Nhi Khoa, Bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng tổn thương diễn biến phức tạp.

Dù được điều trị tích cực, nọc độc vẫn tiếp tục phá hủy da và mô mềm. Vùng tổn thương dần hoại tử, lan từ bàn chân lên cẳng chân rồi đến đùi. Trước nguy cơ nhiễm trùng, mất mô rộng và phải cắt bỏ chi thể, các bác sĩ Trung tâm Nhi Khoa đã phối hợp với Khoa Phẫu thuật Tạo hình Thẩm mỹ khẩn trương đánh giá, xây dựng phương án điều trị.

Ê-kíp tiến hành cắt lọc toàn bộ phần mô hoại tử nhằm kiểm soát tổn thương, ngăn nhiễm trùng lan rộng và bảo tồn tối đa những cấu trúc còn sống. Tuy nhiên, sau phẫu thuật, vùng khuyết hổng kéo dài từ đùi xuống bàn chân đặt ra thách thức rất lớn trong việc che phủ vết thương.

Vùng chân được tái tạo và phần đầu lấy da đã phục hồi, tóc mọc tốt

Theo ThS.BS Trương Thế Duy, Khoa Phẫu thuật Tạo hình Thẩm mỹ, Bệnh viện Bạch Mai, đây là trường hợp đặc biệt khó do bệnh nhi còn quá nhỏ, thể trạng nhẹ cân, trong khi diện tích tổn thương lại rất rộng.

“Với một trẻ mới 41 tháng tuổi, nguồn da lành để ghép rất hạn chế. Các bác sĩ phải vừa loại bỏ triệt để mô hoại tử, vừa cố gắng giữ lại tối đa cấu trúc chi thể. Mục tiêu không chỉ là làm liền vết thương mà còn bảo tồn khả năng vận động và sự phát triển lâu dài của trẻ”, ThS.BS Trương Thế Duy cho biết.

Những ngày chứng kiến chân con ngày càng thâm đen, hoại tử và phải trải qua nhiều cuộc can thiệp là quãng thời gian đầy ám ảnh đối với gia đình. Cậu bé vốn đã không thể nhìn thấy từ khi chào đời, nay lại đứng trước nguy cơ không thể tự bước đi. Người thân chỉ biết ôm con, chờ đợi từng thông tin từ bác sĩ và gửi gắm hy vọng vào ê-kíp điều trị.

Dùng da đầu che phủ tổn thương, bảo tồn chi thể

Sau khi cân nhắc nhiều phương án, các bác sĩ quyết định sử dụng da đầu của chính bệnh nhi để ghép che phủ vùng khuyết hổng.

Theo ThS.BS Trương Thế Duy, da đầu là nguồn da ghép có nhiều ưu điểm, nhất là trong những trường hợp cần diện tích da lớn. Khu vực này có hệ thống mạch máu phong phú, khả năng hồi phục nhanh. Nếu lấy da đúng độ dày, các nang tóc được bảo tồn, tóc có thể mọc trở lại và hầu như không để lại sẹo rõ rệt.

Tuy nhiên, kỹ thuật đòi hỏi độ chính xác cao. Lớp da lấy ra phải đủ mỏng để vùng cho da có thể tái tạo, nhưng vẫn bảo đảm khả năng sống khi ghép. Các mảnh da sau đó được trải đều, cố định cẩn thận trên toàn bộ nền vết thương từ đùi xuống bàn chân.

ThS. BS. Trương Thế Duy, ThS. BS. Lê Thị Trang, Khoa Phẫu thuật Tạo hình Thẩm Mỹ và BS Đỗ Trọng Đạt, Trung tâm Nhi Khoa, Bệnh viện Bạch Mai trực tiếp phẫu thuật, điều trị, thăm khám và theo dõi sát sao.

Sau phẫu thuật, bệnh nhi được theo dõi sát tại bệnh viện. Các bác sĩ, điều dưỡng Nhi Khoa và Phẫu thuật Tạo hình Thẩm mỹ phối hợp chăm sóc toàn trạng, kiểm soát nhiễm trùng, bảo đảm dinh dưỡng, thay băng và đánh giá sự sống của từng vùng da ghép.

Bệnh nhi tiến triển tốt, chi thể được bảo tồn

Bảy ngày sau phẫu thuật, toàn bộ mảnh ghép đã bám sống tốt, vết thương tiến triển thuận lợi và chân trái của bệnh nhi được bảo tồn. Vùng da đầu lấy ghép cũng hồi phục tốt, tóc có thể mọc trở lại bình thường.

Khi biết con không phải cắt bỏ chân, người thân bệnh nhi không giấu được xúc động. Sau những ngày thấp thỏm, gia đình đã có thể hy vọng về một tương lai em được tập đứng, tập đi và lớn lên bằng chính đôi chân của mình.

Theo các bác sĩ, bệnh nhi vẫn cần tiếp tục được theo dõi, chăm sóc vết thương, đánh giá chức năng vận động và phục hồi chức năng trong thời gian tới. Tuy nhiên, việc bảo tồn được chi thể là kết quả có ý nghĩa đặc biệt đối với một em đã chịu nhiều thiệt thòi từ khi chào đời.

Thành công của ca điều trị không chỉ đến từ kỹ thuật tạo hình mà còn là kết quả của sự phối hợp giữa nhiều chuyên khoa, sự chăm sóc tỉ mỉ của đội ngũ điều dưỡng và niềm tin của gia đình người bệnh.

Cậu bé chưa thể nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt, nhưng phía trước em vẫn còn đôi chân để bước đi và còn những vòng tay yêu thương đồng hành trên hành trình trưởng thành.


Banner 1Banner 2