Ngày đăng: 15/06/2026Tác giả: Nguyên HàNgày người bệnh nữ 34 tuổi trở lại Trung tâm Hồi sức tích cực, nhiều bác sĩ, điều dưỡng nhận ra chị ngay từ xa. Sau những tháng ngày giành giật sự sống trên giường bệnh, hôm nay chị xuất hiện với dáng vẻ khỏe mạnh, nụ cười tươi tắn và ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Đối với đội ngũ y tế, đó không chỉ là cuộc gặp gỡ với một người bệnh cũ, mà còn là minh chứng cho giá trị của sự tận tâm, kiên trì và tinh thần trách nhiệm trong chăm sóc, điều trị người bệnh nặng.

Ngày người bệnh trở lại gửi lời cảm ơn với đội ngũ cán bộ nhân viên y tế
Hành trình giành lại sự sống
Đầu tháng 1/2026, người bệnh được chuyển đến Bệnh viện Bạch Mai trong tình trạng nguy kịch sau biến chứng hậu sản nặng. Sau sinh thường, chị bị đờ tử cung gây băng huyết nghiêm trọng và phải phẫu thuật cắt tử cung bán phần tại tuyến dưới.
Trước khi chuyển viện, người bệnh đã trải qua ngừng tuần hoàn do sốc mất máu nặng. Sau đó tiếp tục xuất hiện hàng loạt biến chứng nghiêm trọng như hôn mê sau ngừng tim, viêm phổi nặng, sốc nhiễm khuẩn, suy đa cơ quan, suy thận phải lọc máu liên tục, nhiễm nấm huyết và phải sử dụng thuốc vận mạch liều cao. Sự sống của chị khi ấy vô cùng mong manh.
Khi tiếp nhận điều trị tại Trung tâm Hồi sức tích cực, các bác sĩ còn đối mặt với một thách thức lớn khác: Người bệnh xuất hiện nhiều vết loét tỳ đè nghiêm trọng tại vùng cùng cụt và vai phải. Các tổn thương đã hoại tử sâu, lan rộng tới lớp cơ, thuộc loét tỳ đè giai đoạn IV - mức độ nặng nhất, tiềm ẩn nguy cơ nhiễm khuẩn kéo dài và ảnh hưởng lớn đến quá trình hồi phục.
Những lần thay băng giữ lại hy vọng
Nếu hồi sức tích cực là cuộc chiến giành giật sự sống, thì chăm sóc loét tỳ đè giai đoạn IV là hành trình bền bỉ để đưa người bệnh trở lại cuộc sống bình thường.
Nhận định đây là yếu tố quyết định đến khả năng phục hồi của người bệnh, TS. Hoàng Minh Hoàn, Điều dưỡng trưởng Trung tâm Hồi sức tích cực cùng đội ngũ điều dưỡng đã xây dựng kế hoạch chăm sóc vết thương bài bản theo từng giai đoạn.
Mỗi ngày, ngoài việc thay băng, các điều dưỡng còn đánh giá kỹ tình trạng vết thương, mức độ hoại tử, lượng dịch tiết, nguy cơ nhiễm khuẩn, khả năng chịu đau và đáp ứng điều trị của người bệnh. Song song với đó là công tác xoay trở tư thế, giữ da sạch khô, phòng ngừa tỳ đè, hỗ trợ dinh dưỡng, vệ sinh cá nhân và theo dõi sát sao trong từng ca trực.
Người bệnh nhớ lại: “Mỗi lần thay băng là một thử thách rất lớn. Dù đã được hỗ trợ giảm đau nhưng cảm giác ấy vẫn rất khó quên. Có những lúc chỉ nhìn thấy xe thay băng được đẩy vào phòng là tôi đã lo lắng. Nhưng các anh chị điều dưỡng luôn ở bên động viên, hướng dẫn hít thở, trò chuyện để tôi vượt qua nỗi sợ và cơn đau”.

Chăm sóc vết thương loét tì đè cho người bệnh
Từng bước trở lại với cuộc sống
Khi tình trạng toàn thân dần ổn định, mục tiêu điều trị chuyển sang phục hồi chức năng vận động. Đội ngũ điều dưỡng tiếp tục đồng hành cùng người bệnh trong từng bài tập nhỏ: Từ cử động tay chân, xoay trở trên giường, tập ngồi, tập đứng cho đến những bước đi đầu tiên sau nhiều tháng nằm bất động.
Một điều dưỡng của Trung tâm Hồi sức tích cực chia sẻ: “Có những ngày chúng tôi ở bên người bệnh nhiều hơn cả người thân. Chứng kiến từng tiến triển nhỏ của người bệnh, từ việc ngồi dậy được lâu hơn cho đến những bước đi đầu tiên, là niềm hạnh phúc rất lớn đối với những người làm nghề điều dưỡng”.
Đằng sau hành trình hồi phục ấy còn là sự đồng hành bền bỉ của gia đình và các tổ chức hỗ trợ. Khi biết hoàn cảnh người bệnh khó khăn, đội ngũ điều trị đã phối hợp với Phòng Công tác xã hội và Truyền thông kết nối các nguồn lực hỗ trợ, giúp gia đình có thêm điều kiện tiếp tục điều trị.
Người mẹ của bệnh nhân xúc động chia sẻ: “Có lúc chúng tôi tưởng không còn hy vọng. Nhưng các bác sĩ, điều dưỡng vẫn luôn động viên gia đình cố gắng. Họ chăm sóc con tôi bằng tất cả trách nhiệm và tình thương”.
Hạnh phúc của ngày trở về
Sau hơn ba tháng điều trị và chăm sóc tích cực, người bệnh dần thoát khỏi tình trạng nguy kịch. Máy thở được rút bỏ, lọc máu kết thúc, các cơ quan hồi phục, vết loét được kiểm soát và tiến hành tạo hình che phủ phần mềm. Chị có thể tự ngồi, tự đi lại và đủ điều kiện xuất viện.
“Nhìn con tự bước đi được, tôi cảm giác như con được sinh ra lần thứ hai”, người mẹ nghẹn ngào.

Bệnh nhân sau hơn 2 tháng điều trị đã tỉnh táo và ngồi dậy được
Người bệnh cho biết chị không còn nhớ nhiều về những ngày đầu nằm hồi sức, nhưng vẫn nhớ đêm giao thừa trong bệnh viện, khi lãnh đạo bệnh viện cùng các y bác sĩ đến thăm, động viên và nắm tay chị dặn dò cố gắng vượt qua bệnh tật để sớm trở về với con nhỏ.
“Hôm ấy tôi đã khóc. Khóc vì cảm nhận được sự ấm áp và tình người giữa những ngày khó khăn nhất”, chị kể.
Hôm nay, khi đã có thể tự đi lại, chăm sóc bản thân và trở về bên gia đình, người mẹ trẻ hiểu rằng điều quý giá nhất không chỉ là được cứu sống, mà còn là được trao thêm cơ hội để tiếp tục sống, yêu thương và chăm sóc con mình.
Giữa những âm thanh quen thuộc của phòng hồi sức, những lần thay băng đau đớn hay những đêm dài chống chọi với bệnh tật, điều còn đọng lại chính là hình ảnh những người thầy thuốc, điều dưỡng lặng lẽ ở bên người bệnh, gìn giữ sự sống bằng chuyên môn, trách nhiệm và lòng nhân ái.
Đó cũng là giá trị bền vững của nghề y - nghề của sự tận tâm và những hành trình hồi sinh kỳ diệu.