Gọi tổng đàiĐặt lịch khám
Bệnh viện Bạch MaiNgày đăng: 05/03/2026Tác giả: TS. Trần Thị Ngọc Xuyến

Điều dưỡng - Những chiến sĩ “gác cổng” thầm lặng của sự sống

05/03/2026
17 lượt xem
Tin trong ngành

Sau Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, khi những lời chúc mừng dần lắng lại, vẫn còn đó những câu chuyện khiến chúng ta thêm trân trọng giá trị của nghề y - đặc biệt là vai trò thầm lặng nhưng không thể thay thế của đội ngũ điều dưỡng.

Những ngày cuối tháng Hai vừa qua tại Bệnh viện Bạch Mai, câu chuyện về ca hiến tạng xuyên đêm của một cậu bé 17 tuổi đã để lại nhiều xúc động. Trong khoảnh khắc sinh mệnh dừng lại, gia đình em nén nỗi đau để trao cơ hội sống cho 8 người xa lạ. Khi ê-kíp y tế cúi đầu mặc niệm trước giờ lấy tạng, đó không chỉ là nghi thức tri ân mà còn là biểu tượng đẹp nhất của lòng nhân ái và sự tiếp nối sự sống.

Trong những giờ phút nghẹt thở ấy, bên cạnh các quyết định chuyên môn quan trọng của bác sĩ, có một lực lượng luôn âm thầm sát cánh: Điều dưỡng. Nếu bác sĩ là người xây dựng phác đồ điều trị, thì điều dưỡng là người đồng hành bền bỉ nhất, cầm tay bệnh nhân đi qua từng chặng đường khó khăn.

Công việc của họ là nghệ thuật của sự tỉ mỉ và bản lĩnh. Sau hàng nghìn đêm trực, họ hình thành một “giác quan thứ sáu” - khả năng nhận biết những thay đổi rất nhỏ: Một ánh mắt khác lạ, một nhịp thở chậm hơn, đầu ngón tay tái đi hay giọt mồ hôi bất thường trên trán người bệnh. Đó là hệ thống cảnh báo sớm nhạy bén mà máy móc hiện đại cũng khó thay thế hoàn toàn.

Khi thành phố yên giấc, thế giới của người điều dưỡng thu nhỏ bên giường bệnh. Những “đêm trắng” không chỉ là ca trực, mà là hành trình canh giữ sự an toàn cho hàng nghìn người. Từ việc theo dõi sát sao dấu hiệu sinh tồn đến một cái nắm tay động viên, một lời trấn an nhẹ nhàng “Đừng lo, chúng tôi ở đây”, tất cả đều hướng tới mục tiêu cao nhất: Bảo đảm an toàn và tối ưu hiệu quả điều trị.

Điều dưỡng cũng là “gương mặt” của sự thấu cảm trong bệnh viện. Họ biến những thuật ngữ chuyên môn khô khan thành lời giải thích dễ hiểu, biến nỗi hoang mang thành niềm tin. Sự nhẫn nại và dịu dàng của họ nhiều khi chính là “liều thuốc” tinh thần quan trọng, giúp người bệnh thêm vững tâm trên hành trình hồi phục.

Tinh thần ấy không dừng lại trong giờ làm việc. Có những điều dưỡng sẵn sàng lao vào cấp cứu người ngừng tim khi đang ngoài ca trực. Có những người hiến máu cứu người ngay trước kỳ nghỉ lễ. Với họ, sự sống của người bệnh luôn được đặt lên hàng đầu.

Phía sau chiếc áo blouse là những hy sinh lặng thầm. Có người mẹ nén nỗi nhớ con nhỏ đang ốm để ở lại bệnh viện. Có người con không kịp về nhìn mặt cha mẹ lần cuối vì đang thực hiện nhiệm vụ dở dang. Nhiều điều dưỡng đón Tết trong bệnh viện, lấy sự bình an của người bệnh làm niềm vui của riêng mình.

Nghề điều dưỡng không dành cho những trái tim hững hờ. Họ là những người đầu tiên đón tiếng khóc chào đời và cũng là người ở lại sau cùng trong những phút tiễn biệt. Đó là nghề của sự tận tụy, kiên định và tình yêu thương vô điều kiện.

Sau ngày 27/2, khi những bó hoa đã được cất đi, những lời chúc đã khép lại, nhịp làm việc vẫn tiếp diễn không ngừng. Và ở nơi ấy, những “chiến sĩ gác cổng” thầm lặng vẫn đang âm thầm giữ gìn sự sống, thắp lên hy vọng cho từng người bệnh, từng gia đình bằng sự thấu cảm như một mệnh lệnh của trái tim.


Banner 1Banner 2