Ngày đăng: 28/01/2026Tác giả: Diệu HiềnTrong hành trình 42 ngày khám phá Việt Nam, ông Olivier Dalmasso - một công dân Pháp đã trải qua một “chuyến du ký” hoàn toàn ngoài dự định. Không phải những bãi biển xanh hay di sản cổ kính, điểm dừng chân đáng nhớ nhất của ông lại là Viện Tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai sau một cơn nhồi máu cơ tim bất ngờ xảy ra ngay trên chuyến bay nội địa.
Những ngày nằm viện tại đây đã trở thành một chương hồi ức đặc biệt, nơi người đàn ông Pháp tìm thấy sự hồi sinh không chỉ từ y học hiện đại, mà còn từ tình người nồng hậu của đội ngũ thầy thuốc Việt Nam.
Chương 1: Giông bão giữa tầng mây
Nếu chàng Gulliver trong truyền thuyết bị đắm tàu giữa đại dương bao la, thì Olivier Dalmasso lại gặp "biến cố" ngay trên chín tầng mây.
Đang trên hành trình để tận hưởng nắng ấm nơi đảo ngọc Phú Quốc, một cơn nhồi máu cơ tim ập đến như nhát dao chí mạng. Giữa không gian chật hẹp của chuyến bay nội địa, không thiết bị y tế chuyên dụng, không đường lui, ông Olivier đối mặt với lằn ranh sinh tử. “Được rồi, chính là hôm nay, ngày định mệnh đã đến”, ông tự nhủ và sẵn sàng đối diện trong một tâm thế điềm tĩnh. Chút tiếc nuối gợn lên trong tâm trí, đó là ông chưa kịp có cơ hội gặp mặt lần cuối với những đứa con yêu dấu.
![]() |
![]() |
Ông Olivier chụp ảnh cùng y bác sĩ của Viện Tim Mạch trong những ngày điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai
Nhưng số phận chưa khép cửa. Sau phần sơ cứu của hai bác sĩ người Romania tình cờ có mặt trên máy bay và cuộc cấp cứu khẩn cấp tại bệnh viện ở Phúc Quốc, ông Olivier được "hộ tống" trở lại Hà Nội trên một chuyến bay đặc biệt. Một hành trình thầm lặng nhưng vô cùng căng thẳng và đầy áp lực, với sự theo dõi sát sao của bác sĩ trong suốt chuyến bay và những phương tiện y tế chuyên dụng. Từ sân bay Nội Bài, xe cứu thương đưa ông Olivier Dalmasso tiến thẳng vào "trái tim" của y tế Việt Nam: Viện Tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai.
Chương 2: Lạc vào "Tổ ong" kỳ lạ
Bước chân vào Bạch Mai, ông Olivier cảm thấy mình như chàng Gulliver lạc vào một xứ sở hoàn toàn khác biệt. Ông gọi nơi đây là một chiếc "tổ ong" khổng lồ - nơi mọi thứ chuyển động không ngừng nghỉ, đông đúc, náo nhiệt nhưng vận hành một cách kỳ diệu và đầy kỷ luật.
Trong mắt người đàn ông Pháp ấy, Viện Tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai hiện lên như một thước phim điện ảnh kinh điển. “Nó giống như bệnh viện Pitié-Salpêtrière ở Pháp vậy”. Ông cười và ví nó như sự kết hợp giữa bộ phim nghệ thuật “In the Mood for Love” và y khoa hiện đại: “Có những chiếc quạt tay phe phẩy, có những bài massage truyền thống, có những đứa trẻ líu lo đến thăm cha mẹ... Mọi người cực kỳ gắn kết và đoàn kết. Đó là một thế giới hoàn toàn khác so với những gì tôi biết ở phương Tây.”
![]() |
![]() |
Bức tâm thư của ông Olivier Dalmasso gửi tới các thầy thuốc của Bệnh viện Bạch Mai
Chương 3: Những "người khổng lồ" mang trái tim ấm áp
Tại “xứ sở này”, Ngài Olivier Dalmasso không thấy những cỗ máy vô cảm. Ông thấy những "người khổng lồ" cả về chuyên môn lẫn nhân cách.
Dù rào cản ngôn ngữ khiến đôi bên thường xuyên phải dùng đến Google Dịch nhưng tình người với trái tim trắc ẩn thì không cần thông dịch viên. Ngài Olivier ngỡ ngàng khi khoảng cách vật lý giữa y bác sĩ và bệnh nhân vốn rất xa cách ở phương Tây, lại hoàn toàn không tồn tại ở Bệnh viện Bạch Mai.
“Tôi nhớ khi nằm trên cáng ở hành lang để chuyển khoa, một cô y tá đã nắm chặt lấy tay tôi và đi cùng tôi một đoạn. Tôi chưa bao giờ thấy điều đó trước đây. Một sự chân thành tự nhiên, không hề gượng ép”, ông xúc động kể lại. Hay như chuyện cô y tá chính, vì xót ông khách Tây chán đồ ăn viện đã tự tay đi mua từng quả chín, từng gói ngũ cốc Granola mang vào. Sự chăm sóc tận tụy ấy khiến Olivier phải tự vấn: “Liệu mình có xứng đáng được đối xử tốt đến mức này không?”
|
Một điều khác làm tôi choáng ngợp chính là chất lượng chăm sóc và sự tận tâm của các y tá. Thật không thể tin nổi. Thậm chí có lúc tôi còn tự hỏi liệu mình có xứng đáng được chăm sóc kỹ lưỡng đến mức này không. Cô y tá chính của tôi, khi biết tôi đã chán ngấy đồ ăn bệnh viện, cô ấy đã ra ngoài mua trái cây cho tôi, có lần còn mua cả một gói ngũ cốc Granola mang vào.
Olivier Dalmasso
|
Chương 4: Sự hồi sinh của một tâm hồn
10 ngày tại Bạch Mai không chỉ chữa lành động mạch bị tắc nghẽn của người bệnh Olivier mà còn chữa lành cả thế giới quan của ông. Những thủ tục hành chính phức tạp cũng trở nên nhẹ nhàng nhờ sự hỗ trợ hiệu quả của các bác sĩ điều dưỡng, thư ký y khoa và nhân viên y tế.
Chuyến phiêu lưu này kết thúc không phải bằng một tấm vé máy bay đơn thuần, mà bằng những tin nhắn Messenger hỏi thăm sức khỏe đều đặn từ các bác sĩ, điều dưỡng Việt Nam gửi sang Pháp. “Thật sự là phi thường! Các bác sĩ vẫn tiếp tục hỏi thăm tôi có khỏe không, có uống thuốc đều không ngay cả khi tôi đã về nước”, Olivier chia sẻ.
Vĩ thanh
“Trên mạng xã hội, người ta thường khoe về những bãi biển xanh hay khách sạn xa hoa... nhưng chẳng ai kể về bệnh viện cả. Tôi không khuyên ai nên trải nghiệm giống mình, nhưng những gì tôi đã trải qua tại Bạch Mai sẽ theo tôi đến suốt phần đời còn lại. Nó đã thay đổi con người tôi.”
|
“Ở Pháp, bệnh viện đã là một thế giới khác, nhưng ở Bạch Mai còn đặc biệt hơn. Nó giống như sự kết hợp giữa kỹ thuật y khoa hiện đại và sự gắn kết nồng hậu của một gia đình. Tôi thực sự biết ơn vì cách mà mọi chuyện đã diễn ra.”
Olivier Dalmasso
|
Tạm biệt Việt Nam, "chàng Gulliver" - Ngài Olivier mang theo trong hành lý không chỉ là những món quà lưu niệm mà là một trái tim đã được hồi sinh cả về nhịp đập vật lý lẫn tình người với đong đầy yêu thương và lòng trắc ẩn. Câu chuyện của ông đã lan tỏa một triết lý sâu sắc: Tại Bệnh viện Bạch Mai, y học không chỉ là cứu người mà còn là nghệ thuật của sự tử tế.
P/s: Bài viết đã được sự đồng ý của nhân vật - ông Olivier Dalmasso.