Ngày đăng: 10/09/2026Tác giả: Nguyên Hà - Vũ LiênCó những người bệnh bước ra khỏi phòng khám nhưng câu chuyện của họ vẫn ở lại rất lâu trong lòng người bác sĩ và cán bộ nhân viên y tế. Người phụ nữ ấy 43 tuổi, đã có hai người con. Cuộc sống tưởng như đã đủ đầy cho đến khi một tai nạn bất ngờ cướp đi một trong hai đứa trẻ. Nỗi đau mất con không dễ gọi thành lời.
Sau biến cố ấy, chị vẫn đau đáu mong có thêm một đứa con. Không phải để thay thế người con đã mất bởi chẳng đứa trẻ nào có thể thay thế đứa trẻ nào mà để gia đình có thêm niềm vui, trọn vẹn, để những khoảng trống sau mất mát phần nào được khỏa lấp.

Mang theo mong ước ấy, chị tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Nhưng hành trình không dễ dàng. Hai lần chuyển phôi là hai lần chờ đợi. Và cả hai lần, xét nghiệm beta-hCG đều không cho kết quả dương tính.
Khi tìm đến các bác sĩ Trung tâm Hỗ trợ sinh sản và chăm sóc sức khoẻ - Bệnh viện Bạch Mai, sau những lần thất bại, chị đã khóc rất nhiều. Lúc này, điều chị cần không đơn thuần là thực hiện thêm một lần chuyển phôi. Chị muốn tìm một câu trả lời: Vì sao mình đã cố gắng nhiều như vậy mà vẫn chưa thành công? Vấn đề nằm ở cơ thể mình, ở phôi hay còn nguyên nhân nào khác?
Thay vì vội vàng bước vào một lần chuyển phôi mới, bác sĩ đề nghị cùng chị và gia đình lần nữa rà soát thật kỹ mọi vấn đề để cân nhắc đưa hướng điều trị phù hợp. Chị đã tin tưởng và quyết định tuân theo phương án đã thống nhất giữa bác sỹ với gia đình.
Nhưng đến ngày quyết định chuyển phôi, những lo lắng vẫn chưa rời khỏi chị. Sau hai lần thất bại, chị đề nghị được sử dụng thêm “keo dính phôi” với mong muốn có thể tăng thêm cơ hội thành công. Mong muốn ấy không khó hiểu. Khi đã trải qua nhiều lần thất bại, người bệnh thường có tâm lý muốn làm thêm bất cứ điều gì có thể để không bỏ lỡ một cơ hội.
Tuy nhiên, việc sử dụng keo dính phôi không phải là biện pháp cần thiết chỉ với mục đích “cộng thêm” cơ hội thành công, càng không nên thực hiện thêm một kỹ thuật chỉ vì tâm lý lo sợ bỏ lỡ, mọi can thiệp đều cần dựa vào bằng chứng khoa học chứ không phải dựa trên nỗi sợ. Bác sĩ khuyến nghị chị tiếp tục với phương án điều trị đã được lựa chọn sau quá trình đánh giá.
11 ngày sau chuyển phôi, kết quả beta-hCG hơn 300 IU/L. Một chỉ số vỡ oà hạnh phúc với người phụ nữ đã trải qua những lần chờ đợi rồi thất vọng. Đây cũng là tín hiệu đầu tiên của niềm hi vọng mà chị đã mong mỏi từ lâu. Dẫu vậy, hành trình vẫn còn ở phía trước.

Ngày thứ 18 sau chuyển phôi, chị trở lại siêu âm. Trên màn hình, một túi thai đã xuất hiện trong buồng tử cung. Niềm vui thực sự không chỉ đến với gia đình chị. Những bác sĩ, nhân viên y tế đã đồng hành trong quá trình điều trị cũng xúc động khi chứng kiến dấu mốc đầu tiên ấy.
Câu chuyện của chị chưa phải một hành trình đã đến đích. Tất cả mới chỉ là những dấu mốc ban đầu. Phía trước vẫn là một thai kỳ cần được theo dõi, chăm sóc cẩn thận. Nhưng từ hành trình của chị, đã cho thấy trong điều trị hiếm muộn: không phải cứ làm thêm nhiều kỹ thuật thì cơ hội thành công sẽ mặc nhiên cao hơn dù tâm lý muốn thử “tất cả những gì có thể” và đặc biệt từng thất bại là điều dễ hiểu. Một chỉ định phù hợp, dựa trên bằng chứng khoa học và sự đồng hành chặt chẽ của người bệnh, thân nhân người bệnh với các thầy thuốc mới là quyết định làm nên thành công ca bệnh.
Đằng sau máy móc, xét nghiệm, phác đồ và những con số của IVF vẫn là câu chuyện của những con người mang theo rất nhiều mong mỏi. Và với người phụ nữ 43 tuổi ấy, sau mất mát và những lần không thành công, chị lại có thêm một lý do để hi vọng.