Ngày đăng: 09/02/2026Tác giả: Nguyên Hà “Chuẩn bị tối đa nhưng mong được làm tối thiểu. Không làm thì tốt nhất. Không phải làm gì là người bệnh ai cũng khỏe mạnh, an toàn”. Nghe qua tưởng như nghịch lý nhưng càng ngẫm càng thấm. Đó không chỉ là chỉ đạo chuyên môn mà là ước mong từ đáy lòng của người đứng đầu Bệnh viện Bạch Mai - PGS.TS Đào Xuân Cơ, người thuyền trưởng có hơn ba thập kỷ gắn bó với hồi sức, cấp cứu, với những đêm giao thừa hiếm khi trọn vẹn bên gia đình.
Tết đến, bệnh viện không bao giờ “nghỉ”
Tết, với nhiều người là đoàn viên, là mâm cơm đủ đầy, là khoảnh khắc thiêng liêng của sự chuyển giao giữa cũ và mới. Nhưng với một bệnh viện tuyến cuối như Bạch Mai, Tết lại là giai đoạn cao điểm đặc biệt nhạy cảm.

Chợ Tết yêu thương được tổ chức hàng năm mỗi dịp Tết đến xuân về để gây quỹ hỗ trợ người bệnh tại Bệnh viện
Tai nạn giao thông gia tăng, nguy cơ mất an toàn vệ sinh thực phẩm luôn hiện hữu, các bệnh lý cấp tính và biến chứng nặng có xu hướng dồn dập hơn. Theo các bác sĩ tuyến đầu, năm nay, ngay từ sau Tết Dương lịch, số lượng bệnh nhân đã tăng rõ rệt do biến động thời tiết. Áp lực từ các tuyến chuyển về, từ Hà Nội và các tỉnh lân cận khiến kỳ nghỉ Tết Nguyên đán được dự báo sẽ không hề nhẹ nhàng.
Trong đó, Trung tâm Cấp cứu A9 - nơi được ví như “đầu sóng ngọn gió” của bệnh viện được xác định là điểm nóng, phải duy trì trạng thái sẵn sàng ở mức cao nhất.
Sự sẵn sàng không ồn ào, nhưng tuyệt đối
Tại Trung tâm Cấp cứu A9 cũng như các đơn vị trọng điểm khác như Tim mạch, Chống độc, Nhiệt đới, Đột quỵ….Tết không phải là câu chuyện của cảm tính mà là của kịch bản và phương án.
Nhân lực được bố trí nhiều lớp: trực chính, thường trực, thường trú, các tổ cấp cứu ngoại viện. Các chuyên khoa luôn trong trạng thái sẵn sàng hội chẩn đa chuyên ngành. Phòng mổ cấp cứu duy trì ê-kíp trực 24/24. Trưởng khoa, lãnh đạo trung tâm, lãnh đạo bệnh viện trực tiếp đồng hành, chỉ đạo tại chỗ.
Trang thiết bị, thuốc men, vật tư tiêu hao, hóa chất…đều được rà soát, bổ sung và tính toán theo những tình huống xấu nhất, không chỉ để “đủ dùng” mà để không bị động dù chỉ một phút trong bất kỳ ca bệnh nào.
Giữa nhịp làm việc căng thẳng ấy, những khoảng nghỉ ngắn cho y bác sĩ cũng được tính đến. Không phải để lơi tay mà để hồi sức cho chính mình, giữ sự tỉnh táo và chính xác trong từng quyết định. Những góc vườn nhỏ, khu vực thư giãn - những chi tiết tưởng chừng rất đời thường lại thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người đang gánh trên vai sinh mệnh của người khác.
Giao thừa ở lại để giữ lại một sự sống
Có những ký ức ở A9 mà mỗi khi nhắc lại, người trong cuộc vẫn không giấu được xúc động. Một đêm giao thừa, khi thời khắc chuyển năm cận kề, một bệnh nhân trẻ bị tai nạn nặng được đưa vào cấp cứu. Chuông giao thừa có thể chờ, nhưng sự sống thì không.
![]() |
![]() |

Không khí Tết ở Trung tâm Cấp cứu A9
Không pháo hoa, không đếm ngược. Chỉ có ánh đèn phòng cấp cứu, nhịp tim hiển thị trên màn hình và sự tập trung tuyệt đối của cả kíp trực. Nửa giờ sau thời khắc giao thừa, bệnh nhân qua cơn nguy kịch và được chuyển ra khỏi khu cấp cứu.
Giao thừa đã trôi qua, nhưng đổi lại là một con người được trao thêm cơ hội sống, được đón xuân cùng gia đình. Với những người làm cấp cứu, đó chính là niềm vui đầu năm, là khoảnh khắc thiêng liêng theo một cách rất riêng.
Người thuyền trưởng và những giao thừa chưa từng ở nhà
Với Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai, đón giao thừa tại bệnh viện đã trở thành điều quen thuộc. Từ khi còn là bác sĩ điều trị, rồi lãnh đạo khoa, trung tâm, cho đến khi đảm nhận cương vị người đứng đầu bệnh viện, suốt nhiều thập kỷ, ông gần như chưa năm nào có một giao thừa trọn vẹn bên gia đình.
Nhưng điều ông trăn trở không phải là sự hy sinh cá nhân. Điều khiến ông day dứt nhất là mỗi năm vẫn có hơn một nghìn người bệnh phải ở lại bệnh viện trong những ngày Tết - khoảng thời gian lẽ ra họ nên được sum họp, đoàn viên.
Chính vì thế, song song với việc chuẩn bị chuyên môn ở mức cao nhất, bệnh viện còn nỗ lực tạo dựng một không khí Tết ấm áp ngay trong khuôn viên. Để người bệnh, người nhà và cả cán bộ y tế cảm thấy mình không đơn độc. Để khoảnh khắc giao thừa nơi bệnh viện vẫn có hơi ấm của một “gia đình lớn”: Những phiên chợ Tết yêu thương, gian hàng Tết 0 đồng, suất ăn Tết, góc không gian xuân, những lời chúc và lì xì đêm giao thừa.
![]() |
![]() |

Góc chill cho người bệnh và các y bác sĩ
Ba mươi năm trong nghề, đi qua không biết bao ranh giới sinh tử, ước ao lớn nhất của người giám đốc lại giản dị đến lạ: Ít người phải vào viện nhất, ít ca cấp cứu nhất, người dân an toàn và khỏe mạnh nhất để đón xuân.
Tết, bệnh viện luôn chuẩn bị tối đa từ nhân lực, trang thiết bị, thuốc men đến các phương án dự phòng như công tác phòng cháy chữa cháy luôn sẵn sàng, nhưng chỉ mong không bao giờ phải dùng đến.
“Không làm gì thì tốt nhất” bởi “không làm gì” đồng nghĩa với việc ngoài kia, trên những con đường, trong mỗi bữa cơm ngày Tết, không ai gặp nạn, không ai phải vội vã tìm đến phòng cấp cứu trong khoảnh khắc lẽ ra dành cho bình an.
Một lời chúc rất khác từ bệnh viện
Tết này, ở Bạch Mai, đèn vẫn sáng. Y bác sĩ vẫn trực. Máy móc vẫn sẵn sàng. Nhưng trong tất cả sự chuẩn bị ấy, điều được mong mỏi nhất lại là sự yên ả.
Đó là một lời chúc năm mới rất khác - không hoa mỹ, không sáo rỗng xuất phát từ trái tim của những người mỗi ngày đều đối diện với ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Chúc cho bệnh viện bận rộn trong chuẩn bị, nhưng thảnh thơi trong thực tế. Chúc cho người dân không phải gặp nhau ở phòng cấp cứu, mà gặp nhau quanh mâm cơm đoàn viên. Và chúc cho mùa xuân này, bình an là điều hiện diện nhiều nhất.